(Bộ Kinh Tuần Bảy Kính Mẹ Maria
của Cha Đaminh Maria Trần Đ́nh Thủ, CMC)
NGÀY THỨ BỐN
Kính Trái Tim hay thương xót Mẹ
Xin ơn Bác Ái.
Lạy Trái
Tim đầy t́nh thương xót Mẹ Maria!
Chúa đă đặt Mẹ làm Đấng ban phát mọi ơn cho thế gian, đại
diện ḷng thương xót vô hạn lượng của Chúa, nên Chúa đă
ban cho Mẹ một Trái Tim đầy từ bi bác ái, xứng
một Từ Mẫu cả loài người, Mẹ
đă soi động, hoặc
chính Mẹ đă sáng lập các ḍng từ thiện, các
hội bác ái trong Giáo Hội, Mẹ
hằng tiếp đón mọi nỗi khốn khó âu lo, Mẹ
hằng săn sóc cứu vớt mọi cơn phong ba băo táp của Giáo
Hội, Trái
Tim Mẹ là nơi ẩn náu các tội nhân, là
thuốc giải phiền cho kẻ lo âu khốn cực.
Ôi! Lạy Mẹ
từ bi bác ái của nhân loại, cúi
xin v́ ḷng thương xót Mẹ, v́
lời Mẹ đă phán hứa, ban
cho con một tấm ḷng thiết tha yêu mến nhau, yêu
mến anh chị em con trong Trái Tim Mẹ, quên
mọi tư lợi, mau
mắn sẵn sàng hy sinh để cứu vớt mọi nỗi đau khổ của anh
chị em đồng bào, để
con nên giống ḷng thương yêu quảng đại Mẹ một ngày một
hơn. Amen.
Lạy Trái
Tim Vẹn Sạch Mẹ Maria...(3 lần)
THẦN ĐÔ
HUYỀN NHIỆM
Bản dịch của Phạm Duy Lễ, CRM
Mẹ Maria: Được an táng
trong mồ
Vừa sợ hăi vừa kinh ngạc,
họ ra thuật lại sự kiện đó với các Tông đồ. Các Người
hiểu ngay ra rằng không thể khâm liệm xác từng là Ḥm
Bia Thánh của Tân Ước đó theo luật chung được. Thánh
Phêrô và thánh Gioan vào pḥng nguyện; hai Người nghiệm
thấy rơ ràng ánh ngời chói đó, đồng thời nghe tiếng các
thiên thần hát: "Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Thiên Chúa
ở cùng Mẹ". Các vị khác hát rằng: "Mẹ Đồng Trinh trước
sinh Con, Mẹ Đồng Trinh lúc sinh Con, Mẹ Đồng Trinh sau
sinh Con". Hai thánh Tông đồ ngẩn người một lúc trước
quang cảnh đó, rồi qú xuống cầu nguyện xin Chúa soi cho
biết phải làm thế nào. Tức th́ có tiếng trả lời: "Không
ai được động tới hay mở Thi thể chí thánh này ra". Chính
Mẹ Maria là Nữ Vương những người đồng trinh đă cẩn pḥng
mà xin Chúa như vậy.
Lúc đó, hai thánh Tông đồ
đi lấy áo quan, đem vào bên giường Mẹ. Ánh chói ngời dịu
đi. Hai Người hết sức kính cẩn cầm các chéo áo, nương
nhẹ đặt Thi thể Mẹ vào áo quan y nguyên thế nằm cũ. Hai
Người cảm thấy Thi thể Mẹ không có một chút sức nặng
nào: ngay tấm áo cũng không nh́n thấy. Ánh ngời chói vẫn
cứ giảm đi măi, cho tới lúc mọi người có thể nh́n thấy
gương mặt và đôi tay Mẹ. Đó là mối ân cần Chúa giữ riêng
hẳn cho Ḿnh, để lo cho Mẹ rất trinh trong của Người.
Ngay đối với Thể Xác thần hóa của chính Người, Người
cũng không bảo tŕ đến thế.
Các Tông đồ tự khiêng lấy
Xác Thánh là Đền thờ Thiên Chúa của Mẹ, qua các phố
Giêrusalem với một trật tự đẹp đẽ nhất, hợp với một đám
tang đẹp đẽ nhất. Chúa đă gợi ư cho toàn thể dân thành
đi dự tang lễ Mẹ Chí Thánh Người. Hầu như không có một
người Do thái nào hay một người Dân ngoại nào lại không
đến dự khi nghe tin. Nhưng trong cơi vô h́nh c̣n có một
đám tang lộng lẫy hơn nữa. Trước tiên là một ngh́n thiên
thần hầu cận Mẹ, vừa đi vừa cử nhạc trời. Tiếp đến, một
số đông đảo các thiên thần khác đi theo, rồi đến các tổ
phụ, các tiên tri, thánh Gioakim và thánh nữ Anna, thánh
Giuse và thánh Gioan Tiền hô. Sau cùng là một số rất
đông các thánh khác.
Trên đường tới mồ đă xảy
ra rất nhiều phép lạ. Tất cả bệnh nhân đă dự đám tang
đều được hoàn toàn lành mạnh. Nhiều người quỉ ám đă được
giải cứu ngay trước khi họ đến gần quan tài Mẹ. Người Do
thái và Dân ngoại trở lại đạo Chúa rất đông, đến nỗi sau
đó phải dành nhiều ngày để dạy đạo và rửa tội cho họ.
Bất cứ ai đi dự tang lễ đều cảm hưởng một hương thơm
thanh thoát từ thi thể thánh của Mẹ tỏa ra, đều được
thưởng thức ca nhạc nhiệm mầu của các thiên thần, được
nhận thấy nhiều sự kiện phi thường, và thảy đều kinh
ngạc tán thưởng. Họ đều cao tiếng xưng tụng rằng: Thiên
Chúa đă tỏ rạng những ánh cao quang của Người nơi Mẹ
Maria. Họ đấm ngực ăn năn sám hối thật t́nh. Cả những
động vật vô linh cũng không thiếu mặt trong đám lễ an
táng Đức Nữ Vương vũ trụ: lúc Xác thánh Mẹ gần đến mồ,
người ta thấy một số đông vô kể chim đủ loại, và nhiều
dă thú, chim hót lên những giọng bi ai, dă thú kêu lên
những tiếng buồn thảm, tỏ ra ḷng chúng luyến tiếc Mẹ,
như là chúng cũng cảm nghiệm được sự mất mát to lớn mà
mọi loài đều phải chịu này. Sau cùng, một điều lạ hơn
nữa là những bó đuốc soi đường không những không lụi
tắt, mà cũng không hề hao hụt chút nào.
Khi tới phần mộ, thánh
Phêrô và thánh Gioan để Xác thánh vào, cũng với một niềm
tôn kính và dễ dàng như khi đặt vào áo quan. Các Người
lăn một tảng đá lớn lấp cửa mộ theo thông tục, sau khi
đă che trên Thi thể Mẹ một khăn phủ mặt cách hết sức
nương nhẹ.
Lễ an táng xong, các thần
thánh trở về trời; nhưng các thiên thần hầu cận Mẹ vẫn
c̣n ở lại, tiếp tục tấu nhạc kính tôn. Dân chúng giải
tán. Các Tông đồ và môn đệ vừa đi vừa sụt sùi sa lệ, trở
về nhà Tiệc Ly. Theo quyết định của các Người, một số
Tông đồ và môn đệ liên tục ở lại bên phần mộ của Mẹ bao
lâu c̣n nghe thấy tiếng nhạc thiên thần. Riêng thánh
Phêrô và thánh Gioan luôn luôn đến thăm mồ và ở lại lâu
hơn các vị khác: tâm hồn và kho tàng các Người ở cả nơi
mồ Mẹ.
Hương thơm tỏa ra từ Xác
thánh của Mẹ lan khắp nhà Tiệc Ly, suốt một năm c̣n
phảng phất. Riêng tại pḥng nguyện của Mẹ, hương thơm ấy
vẫn thơm phức nhiều năm. Nơi đây, tất cả những ai đau
khổ đều đến kính viếng và t́m được một phương dược lạ
lùng chữa gian nan họ chịu. Cho tới măi sau này, khi dân
thành Giêrusalem phạm quá nhiều tội, những ơn lạ ấy mới
ngưng ban.
(c̣n tiếp)